19 năm cùng cực của Lê Văn Công
Lúc Lê Văn Công mới chào đời, mẹ của anh chỉ biết nuốt nước mắt vào trong khi nhìn xuống phía dưới khuôn mặt thiên thần là đôi chân teo tóp của cậu nam nhi, di chứng của một trận sốt xuất huyết trong lúc bà mang thai Lê Văn Công.
Lê Văn Công lúc đầu cũng chỉ nhân thức tự hỏi vì sao bản thân không có đôi chân lành lẽ như người dùng, nhưng càng lớn cậu gầy càng không thể quên được những ánh mắt mà quần chúng nhìn tham gia mình. Trong những ánh mắt ấy có sự thương xót và cả kỳ lạ của hàng xóm, láng giềng.

Lê Văn Công đã phải vượt qua tuổi thơ khốn cùng trước khi được đền đáp xứng đáng.
Thuở đầu, Lê Văn Công luôn tự ti với đôi chân tàn tật bẩm sinh của bản thân mình. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hà Tĩnh, nhà lại đông con, Lê Văn Công cũng không thể làm gì giúp bố mẹ những công tác đồng áng. Nhìn bác mẹ phải nặng nhọc chạy ăn từng bữa lo cho 5 bằng hữu, Công càng thêm tủi thân.
"Chính mình không thể cứ sống bám mãi tham gia bác mẹ, trở thành gánh nặng cho mái ấm thêm nữa". Vậy là ở tuổi 19, Công xin phép cha mẹ cho vào TP.HCM học nghề tu sửa điện tử tại một trường dạy nghề cho người khuyết tật. Đó là năm 2005 và khi mới tham gia TP.HCM, Công phải xin đi chà giấy ráp ở các xưởng mộc để lấy tiền thanh toán cuộc sống.
Nhưng khi tốt nghiệp, Công không xin được việc làm bởi không chỗ nào chịu nhận một chàng thanh niên tàn tật. Phải lăn lộn, bươn trải và khiến mọi việc bằng tay, nên tay của Công khá to. Công được trình bày sang tập tại Trung tâm TDTT Tân Bình và bén duyên với cử tạ như một bước ngoặt của thế cuộc.
Hạnh phúc đã mỉm cười
Dưới sự chỉ dẫn của HLV Nguyễn Hồng Phúc, người thầy đã phát hiện và gắn bó với Lê Văn Công suốt gần chục năm qua, lực sỹ sinh năm 1984 nỗ lực dẻo dai với niềm tin sẽ thay đổi được số mệnh nhờ sport.
Chỉ chưa đầy 1 năm, Công đã có thể tham gia tranh tài, khi mà những người chung phải tập mất ít nhất 2 năm. Ngay ở giải thể thao người khuyết tật năm 2005 công ty tại Hà Nội, Lê Văn Công đã xuất sắc giành tấm HCB.
Năm 2009, Lê Văn Công giành HCV Para Games với kỷ lục 165 kg, nhưng anh bất ngờ chạm chán tai nạn xe máy chấn thương khớp vai làm cho anh phải nghỉ thi đấu 3 năm. Bằng quyết tâm phi thường, Lê Văn Công đã quay về mạnh bạo kể trong khoảng năm 2011 để liên tiếp đứng trên đỉnh vinh quang với những chiếc HCV châu Á và trái đất.

Quyết tâm phi thường giúp Lê Văn Công giành được đa số danh hiệu.
Nhắc đến thành công của Lê Văn Công, không thể không nhắc tới mái ấm bình dị, nhưng luôn rộn rã tiếng cười. Vượt qua mọi chướng ngại, chị Út Tám đã quyết định về xây tổ ấm với Lê Văn Công và hiện tại nhì hậu phi chồng hạnh phúc với cậu nhãi ranh Tuấn Anh được hơn 5 tuổi cùng cô công chúa mới sinh cách thức đây chưa lâu.
Lúc đầu, mái nhà chị Út Tám cũng cấm cản rất dữ. Nhưng chị vẫn quyết dọn về phổ biến nhà với anh Công và sau đó, tình cảm thật tâm, sự thật thà, chất phác và nghị lực phi thường của anh Công đã chinh phụ được "các phụ huynh". Như chị Út Tám từng tâm tư, bố mẹ chị giờ còn thương anh Công hơn thương con gái.
Khi mới vào TP.HCM, Lê Văn Công phải ở trọ trong căn phòng 10m2. Nhờ cần cù và dành dụm được tiền thưởng trong khoảng những lần thi đấu và giành huy chương, nên mới đây phi tần chồng anh đã mua được nhà để thoát cảnh ở thuê. Vì không có nhiều tiền nên anh Công phải mua nhà đất bên tỉnh Long An, nhưng có được một mái nhà của riêng mình cũng là niềm êm ấm quá lớn với anh.

Lê Văn Công êm ấm bên mái ấm bé.
Người ta vẫn thường nói, trời không cho ai phần lớn và cũng không lấy của ai đông đảo. Căn số đã lấy đi đôi chân của Lê Văn Công, nhưng số mệnh cũng cho anh tố chất bẩm sinh của một lực sỹ cử tạ và vui vẻ cũng đã mỉm cười trong tổ ấm luôn rộn tiếng cười của người vừa giành tấm HCV lịch sử cho sport Việt Nam ở Paralympic Rio 2016.
Thành quả đáng để ý của Lê Văn Công (hạng 49kg)
HCB toàn quốc 2005
HCV châu Á 2007
HCB giải vô địch cử tạ quả đât 2007
HCV Para Games 2009, 2014
HCB quả đât bốn tuần 4.2014
HCV Đại hội thể thao châu Á 10.2014
HCV châu Á 2015
HCV Paralympic Rio 2016
Xem tại: Máy bơm đẩy cao giá rẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét